Tạ ơn trời chưa vứt anh nơi cống rãnh
Còn có ngày thấy được ánh dương quang
Ngỡ câu thơ hai hàng lụy nhỏ
Một trận cười sấm vỗ cung thương
Em có thương anh đơm hào tình bằng đôi môi mọng
Nhèo nhẹo tiếng cười, cánh cửa trốn tìm nhau.
Tạ ơn trời đã trót thương anh
Còn có ngày gầm thét với bão giông
Nắm tay Kiều cúi lạy trước Nguyễn Du:
'Chữ tâm giữ ở trong lòng
Tài hoa như chiếc lông hồng nhẹ tênh'
Sống chết giữa đời chẳng qua là chuyện nhỏ
Một bài thơ cũng mãn nguyện với quỷ thần.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem