Tình Là Dây Oan Poem by Loc Nguyen

Tình Là Dây Oan



Chưa qua những lần yêu tan vỡ
Sao tường được nỗi thương tâm
Của người tình phụ
Khi nước mắt ngỡ chỉ còn tí tẹo
Vẫn đủ mặn mà một bể yêu đương.

Ai có bảo tình là dây oan
Những lời nói vu vơ buồn cười lăm lắm
Nào ngờ run rủi cho những kẻ làm thơ
Nghiệp chướng trót mang ai khờ ai dại
Mà dại mà khờ xăng lửa va nhau.

Giai nhân ơi!
Ta cởi truồng ra nhá
(Cởi thật đấy!)
Đừng che mặt
Đừng quay đi chỗ khác
Hãy nhìn vào tấm gương xương thịt
Đối diện chính nàng trên thân thể nam nhi
Để nhận chân tình yêu vốn đo bằng sự sống
Bằng hơi thở phập phồng mướt rượt mồ hôi
Bằng vòng tay ban tặng
Hạt giống nẩy mầm vượt khỏi trầm luân

Khi sự sống không còn - hoa kia héo rủ
Hương tình yêu tan loãng như chưa có bao giờ.

POET'S NOTES ABOUT THE POEM
Thể hiện: Nghệ sĩ Ngọc Sang.
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success