Vườn Địa Đàng Không Hề Có Táo Poem by Loc Nguyen

Vườn Địa Đàng Không Hề Có Táo



Chúa tạo E-va từ xương sườn A-đam
Nhưng ngài hớ hênh lòng dạ đàn bà một cõi tinh linh
Vườn địa đàng không hề có táo
Chỉ có lửa và rơm

Tắm gội hồng trần trong mưa nguồn chớp bể (1)
A-đam hồn nhiên gầm qua sáu cõi
Hào khí anh hùng hớp mất E-va
Nàng ngã vào lòng A-đam
Tự nhiên như bài thơ trong miệng thi nhân
Như mẹ yêu con nụ cười răng sữa

'Tạ ơn Chúa mang nàng đến cho ta
Chúng ta đến gặp ngài thổ lộ tâm tư'
A-đam ngỡ ngàng trong lời đáp E-va:
'Được chừng nào hay chừng nấy!
Sao chúng mình không học bác Phan Khôi'

Nhưng chúa không ngây thơ như nàng tưởng
Ngài điềm nhiên qua áo mặc trăng trong...

...

'Chúng con lớn lên giữa trời cao biển rộng
Nên không còn thuộc về ngài
Lượng cả bao dung hay máu tưới nơi này
Tùy ngài định liệu'

Chúa cả cười như mây vờn sóng nổi:
'Mười dặm hồng trần bi hoan li hợp
Hà tất lắm lời chuyện ân nghĩa với nhân duyên'

...

Còn quả táo thì sao?
Chúa muốn giấu người câu chuyện hớ hênh.

POET'S NOTES ABOUT THE POEM
(1) " Ơi! Con sông dạt dào như lòng mẹ. Chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn" - Khúc Hát Sông Quê - Nhạc: Nguyễn Trọng Tạo - Thơ: Lê Huy Mậu. Thể hiện: Ca sĩ Anh Thơ.
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success