Côn Sơn Poem by Loc Nguyen

Côn Sơn

Nguyễn Trãi về Côn Sơn nằm im nghe thơ đọc sách
Thông bạt ngàn kích vẳng bụi Đông Quan
Lời thề thốt theo bước cha trở ngược
Lạnh nước sông Nguyên Hãn khóc trò đời.

Chuyện Bình Ngô như hoàng lương một giấc
Đồng ruộng vui thôn nữ khúc khích cười
Tiếng gươm khua như dơi chiều mất dạng
Mà cung đình leo lét lửa nhân gian.

Nguyễn Trãi về Côn Sơn ngâm thơ không thành tiếng
Lời trang trải lang thang mùa bông vụ
Tụ nơi nào biêng biếc lá xanh xương
Trơ cánh tay cõi lòng sao gầy guộc
Nắng sân chầu lăng lắc cháy u u.

Sunday, April 25, 2021
Topic(s) of this poem: son
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success