1.
Gái An Giang dịu dàng như hơi thở
Ngón tay mềm, mềm mại đến mê li
Cơn gió lặng qua vô hình đứng lại
Mang tiếng cười lẩn quất mãi không đi.
Áo căng phồng diều căng trong gió lộng
Giọng nói còn ngọt hơn nước dừa xiêm
Bờ môi cong đỏ hồng phù sa đỏ
"Ngăn đôi bờ" răng ngọc lúa nếp thơm.
2.
Nếu nàng nhớ được là ai
Thì anh sẽ tặng một bài thơ say
Thì anh quên hết tháng ngày
Cuộc cờ bỏ lỡ để vầy cuộc vui
Nếu nàng thích ngọt mía lùi
Thì anh thề đặt lời thề vào tim
Giữa đường trăng vỗ mạn thuyền
Đi về lại gặp láng giềng rồi cong.
Năm qua ai thả đèn lồng
Để anh chớp mắt mít mồng ú quay.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem