Cái khăn chít quặng mấy quầng
Trên đầu đội cả một vầng khổ lao
Bổng bay đen đỏ cuộc đời
Như trăng đáy nước vỡ rồi lại vuông
Nói cười cạn chén rượu suông
Người đi để lại nỗi buồn không lưu. (1)
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem