Nỗi nhớ có tay mà ngóng lắm
Đợi hoài nước mắt nhỏ thành mưa
Nếu như hôm ấy mình đừng níu
Thì người đâu thể lẻn vào mơ
Người trộm hồn ta mà không biết
Để mình mơ mãi bạch đầu ngâm
Tướng quân bỗng hóa thành nhi nữ
Một mảnh trăng vàng chị hóa em.
Người hong áo lụa thơm nắng mới
Vợ chồng nóng hổi buổi yêu nhau
Ô hay ngực chị ôi mềm mại
Mà sao ngọt lịm đến tê đầu...
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem