H37 Poem by Loc Nguyen

H37

Đêm về nhộng thành trăng
Bay tọt vào cổ tích
Nắng chiều đừng xê dịch
Hoàng hôn chạy tung tăng.

Thi nhân về với cỏ
Thơ bỏ lại bên trời
Nắng vàng đi trốn biệt
Sao lóe lại làn môi

Anh hùng về với cỏ
Kiếm gác chếch trên đồi
Mở tay nhìn phong nguyệt
Nụ cười vướng trên môi.

Tịch dương là hữu hạn
Vì lòng người nên hảo
Nếu đời còn Lý Bạch
Người đẹp mãi đôi mươi

Em chỗ nào cũng đẹp
Cái bụng tròn ong béo
Mặt hoa còn da phấn
Ngực - hai tay không vừa

Miệng chua pha thêm ngọt
Chan chát lại thành ngon
Xúng xinh mỗi lần gặp
Thơm hai lần cô chủ

Cô chủ là dưa hấu
Xanh vỏ nhưng đỏ lòng
Dễ lay tình xúc động
Mà cười nói như không.

Ta một đời khổ luyện
Mài sắt để thành kim
Hơ vàng trong lửa nóng
Dầm buốt một vầng trăng

Nàng cười xinh như mộng
Mộng đẹp thế là cùng.

POET'S NOTES ABOUT THE POEM
Cô giáo và cô chủ - Thương tặng Bích Ngọc. (*) Cảm tác từ bài thơ "Đăng Lạc Du Nguyên" của Lý Thương Ẩn.
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success