Quá hai mươi năm nàng không còn đợi
Chiếc lá hồng hàng xóm chạy mất "tiu"
Chuyện tưởng là quên nhưng không còn cũ
Mới gặp rồi nàng vẫn đẹp như xưa
Quá hai mươi năm nhưng trời còn chịu
Cho ta gặp nàng đánh đố với thời gian
Áo nàng hồng xanh màu xanh lục ngọc
Đứng bên này cách trở một dòng sông
Nàng vẫn đứng trời riêng không đụng độ
Mái tóc dài ngồi chải với yêu tinh
Như lữ khách độc hành nơi góc biển
Ngắm trăng tàn rồi không nhớ bình minh.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem