Buổi ấy nghe nàng hát
Giọt nước rơi không tàn (1)
Chảy vào trong huyết quản
Khuyếch thành ánh trăng tan
Nàng ơi sao biết được
Anh chẳng chịu làm thơ
Thanh tục đường trăm ngả
Đợi mãi đến bây giờ
Nàng xinh như nắng mộng
Chắc gì chịu nằm mơ?
Buổi ấy nghe nàng hát
Nghe mãi đến bây giờ
Đường tan trong mắt đỏ
Áo lẫn màu thơm tho
Hái chùm hoa điên điển
Hiệp khách ngước nhìn trời
Bài thơ chưa tàn khuyết
Tặng nàng để mua vui
Bolero nàng hát
Tình tự vẫn chưa phai
Thời gian tuôn nghịch chuyển
Chẳng lẽ mình đã yêu?
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem