1.
Duyên kiếp ba sinh nào ai ngờ tới
Nàng đến rồi cởi áo cuốn thành mây
Anh lóng ngóng trời thơ và biển hẹn
Bán cho nàng nửa mảnh tình say
Nửa mảnh kia anh thề cho em tuốt
Đợi khi nào răng khểnh cắn quanh năm
Nón người thương che thơ vào bóng tối
Múc cho đầy biển bắc với trời nam.
2.
Mới đó mà người đã vội quên
Lòng khách đa tình ngu ngơ lắm
Em đã nói cùng anh về Bắc Kạn
Nắng sớm nương chiều liệu có chênh vênh
Nếu tặng anh món quà quá lớn
Mười bảy năm đã đủ một kiếp người
Anh chỉ sợ em sớm thành góa phụ
Nên chắc gì em đã chịu bên anh
Em đã tặng anh một món quà lớn
Ngồi bên nhau nghe tim đập rộn ràng...
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem