Phương Lý là nụ hồng
Đợi cuộc tình trăm năm
Viết văn chờ chàng đến
Chàng đến nơi cửa phòng
Phương Lý tình hơi dỗi
Sao chẳng chịu đẩy vào
Nếu tình còn ấm ớ
Em giết anh bằng thơ
Rồi bỏ bùa trai trẻ
Cũng bằng tình tứ thơ
Có một nàng Phương Lý
Thương hiệu là vô song
Một đóa hồng diễm lệ
Bạn có mê nàng không?
Tôi thì không biết nữa
Chỉ thấy đất tù mù
Trời không còn trăng sáng
Chim hót rất ngơ ngu
Vì có nàng Phương Lý
Đã vẽ lại bầu trời
Bằng thơ tình bùa ngãi...
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem