Ta về hâm lại tình nồng
Nơi miền cổ tích bồng bồng ngất ngây
Bức tranh chưa đã hóa ngày
Là khi tro bụi ngỡ đày mình rơi
Nếu người hiểu được tạm thời
Càng hoan lạc thú càng vơi nỗi buồn
Hí hì sóng mắt còn tuôn
Chuông chùa chỉ điểm một đường thế gian
Hí hì ngật ngửa rùa vàng
Hư không chứa đựng muôn vàn sướng tê
Gió mưa vạn nẻo dầm dề
Tung tăng đừng ngoảnh cũng về đến nơi
Hỏi rằng em có quá vui
Hiện sinh là để tới lui niết bàn.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem