Anh mang lục bát song tình
Giăng đôi thương nhớ để rình bắt em
Hình như nắng đã lên đèn
Trời sang áo đỏ anh quên áo vàng
Dài con phố rộng thênh thang
Em đi đi mãi gặp hàng cây xanh
Thế thì vô nghĩa không anh?
Thế thì ý nhị để thành ca dao
Bâng quơ lẫn với ngọt ngào
Lẳng lơ đến hết ngày nào lại thôi
Người ơi lục bát ai xui
Để anh hết khóc lại cười vì thơ
Hôm qua có chậu mười giờ
Nửa đêm muốn nở nhưng chờ Tịnh Văn
Bên hồ Đại Lải sang năm
Anh cầm nửa mảnh trăng rằm xum xoe. (1)
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem