Hào Khách Truyện Poem by Loc Nguyen

Hào Khách Truyện

Buổi Lâm Xung thông đồng Tiều Cái
Chính nghĩa liên minh có khác gì ma quỷ liên minh
Phản khách thành chủ nói sao cho xuôi được

Nếu mưu Ngô Dụng không thành
Nếu Lâm Xung không giữ lòng trượng nghĩa
Nếu Tiều Cái không xui quỷ thần ghen ghét
Thì làm sao Tống Giang khư chiếm ngọn cờ "Hành Đạo Thế Thiên".

"Khoan dung kẻ vô đạo là cái cường của người quân tử
Chết mà không sợ là cái cường của kẻ anh hùng" (1)
Lâm Xung chạnh xót thương người cùng khốn
Người chẳng đang tâm lập đầu danh trạng
Nên trời cho không chết ở sa trường
Được trở về đất mẹ với nguyên mảnh hình hài
Trước Tiểu Toàn Phong nhún mình khiêm hạ
Nên cả đời chẳng ngã ngựa sẩy chân.

Trọng nghĩa khinh tài, coi vương hầu như cỏ rác
Tiểu Toàn Phong chứa chấp kẻ anh hùng
Và cả ác nhân
Nhập nhằng trắng đen
Sao mắt người không sáng thêm chút nữa
Để biết rằng giữa lẫn lộn thị phi
Giữ trung chính là điều không phải dễ
Chống dục lạc bên trong
Chống xô lệch bên ngoài
Người bồng bột nam nhi, cay đắng trăm bề.

Ngọc Kỳ Lân đất bắc
Mà xử việc không tinh
Cả nể bao phen rầy rà năm bảy tháng
Lòng dạ đảng cướp có bao giờ được sáng trong!
Nuôi tiểu Ất bao năm mà còn ngờ vực
Thì tin vợ đốn tớ hư là điều dễ hiểu.

Tài hoa nhưng sắt đá
Từ kép phụ mà Yến Thanh bước ra chính diện sân khấu
Giữa ầm ào biển động
Như thuyền cưỡi sóng nhấp nhô
Rồi thênh thang biển lặng
Ngắm mặt trời lên xuống giữa thong dong
Khi vai chính - Ngọc Kỳ Lân đã chết chìm.

POET'S NOTES ABOUT THE POEM
(1) Tác gia Học giả Nguyễn Hiến Lê đã đề cập về đạo Trung Dung trong tác phẩm Sử Trung Quốc - phần 1 chương 1 Khối Trung Hoa (trang 11) : "Khoan nhu mà dạy tha thứ kẻ vô đạo, đó là cái cường của người nam, quân tử theo đó. Nằm trên áo giáp, binh khí, chết mà không sợ, đó là cái cường của người bắc, kẻ anh hùng theo đó".
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success