Xưa Trang Tử mơ hóa bướm
Khi tỉnh dậy tự hỏi rằng:
Mình hiện tại có phải do bướm mơ thành?
Anh cũng mơ mình hóa bướm
Trong cơn mơ ấy, bướm lại mơ hóa thành anh
Rồi anh mơ hóa bướm
Bướm lại mơ hóa anh
Trùng trùng điệp ảnh
Như đứng giữa hai làn gương
Vũ trụ sâu ngòm hun hút lỗ đen
Anh thả hồn mình vào trong lỗ đen ấy
Mở thêm chiều thời gian thứ tư
Quá khứ vị lai thẳng tắp một đường
Bước về quá khứ buồn vui thổn thức
Bước đến tương lai lạ lẫm kinh nghi
Bóng người líu tíu nhưng không sao chạm được
Sững nhìn hiện tại
Anh thấy mình đứng giữa hai tấm gương.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem