Lạ Lùng Poem by Loc Nguyen

Lạ Lùng



Truyện Kiều đến quá lạ lùng
Đến giờ vẫn có người yêu
Một chiều ngang nhiên ướm thử
Trăm năm - cái chớp làn mi

Hài văn Kim Trọng xanh rì
Cho Kiều chợt cắn đôi môi
Cho người ở phương xa lạ
Rắp tâm nối lại dây đàn

Giác Duyên đi chợ mới về
Bán bùa tình chị duyên em
Cho Kim sống bằng hai mặt
Chân tâm biết ở chỗ nào?
Ai người vị quốc vong thân
Phải ra giọng điệu ham tiền
Tố Như ta thán 'dư niên hậu'
Một lời cảm thán cho thôi
Đâu mong thiên hạ khóc mình

Dây đàn có nối người ơi
Chẳng qua chỉ một tiếng cười.

COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success