Chiến tranh qua đã lâu rồi
Vết thương ngày ấy trên người còn đau?
Nhói lòng như cắt cuống nhau
Thôi đừng kể lại bạc đầu bé con
Anh hùng máu thắm như son
Cho màu cờ vẫy gọi non núi hồng
Lặng người tiếng nấc thinh không
Lời ru của mẹ chất chồng đợi con
Rừng khuya cánh võng cuốn tròn
Thịt da tan cả vẫn còn nắm xương
Linh hồn gởi bụi chiến trường
Tinh thần bào chiếc gậy đường Trường Sơn.
Thôi đừng nói chuyện thiệt hơn
Tấm lòng xóa hết mọi hờn căm qua
Giang sơn thu mối một nhà
Những người đã khuất thiết tha gọi mừng.
Nếu thương hết dạ mà thương
Người dưng nước lã chẳng thương bao giờ
Phương trời xa lạ đừng mơ
Đồng tiền cái bánh xe bò nó lăn
Đường quê dập nát bao lần
Đừng quên vụn vỡ dưới lằn xe qua.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem