Mandolin Poem by Loc Nguyen

Mandolin



Bàn tay réo rắt đèn vàng chao đảo
Ngả nghiêng chuyện tình nắng tắt vì mưa
Em có yêu anh đừng rung nhiều nữa
Hạt tóc rơi đầy ai nhặt đêm xưa

Ai nhặt đêm nay những chiều u uẩn
Duyên lặn vào vạt áo thêu hoa
Trố mắt mùa thu đàn xoay con vụ
Anh là trẻ nít trót đam mê

Trẻ nít đứa nào chẳng ham chơi
Leo lẻo tiếng đàn tàu chạy ngược xuôi
Anh rông đuổi mãi vào vô tận
Em ngồi cách một cánh tay thôi

Em ngồi cách một cánh tay thôi
Mà chả nhìn anh liếc một lời
Mây nước vô tình giăng trước mặt
Có gì như một vách vô minh

Có gì như một vách vô minh
Hay chính lòng ta ngăn trở mình
Em là tiên nữ quán trần gian
Ta vốn phàm phu giữa chợ gàn

Ta vốn phàm phu thêm tục tử
Không dưng mua phải một cục buồn
Cứ tưởng nung vàng trong lửa đỏ
Vàng tan như thế sự phù vân.

POET'S NOTES ABOUT THE POEM
Thể hiện: Nghệ sĩ Ngọc Sang. 'Lệch cả cung đàn lời ca chưa thỏa. Ngả phím tài hoa má mịn thơm thơm'.
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success