Mười Năm Poem by Loc Nguyen

Mười Năm

Mười năm trên bước đường dài
Vòng ôm trời đất cánh tay khoẳng khèo
Mười năm đá tảng cheo leo
Vỡ thành muôn mảnh buồn theo sỏi tình

Vũ đài một góc binh binh
Hư không đấm nát, tan bình hoa yêu
Nắng loang đồng cọ đồi xiêu
Xà beng nạy bật cả chiều tung lên.

Cỏ gà như tóc rối ren
Len vào trong gió nhỏ nhen lòng người
Con người như thể đười ươi
Cười nhe răng lợi cho hời hợt qua.

COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success