Nàng cởi tóc xuân thu
Sông Hàn thương đỏ đẹn
Bên đôi dòng nước Trẹm
Mệt gần chết cũng bơi
Xuân thu thì nhị độ
Anh quậy giữa tình thơ
Người đương nóng hơ hơ
Nên thơ không mắc cỡ
Đừng tự trách mình ngu
Vì thơ luôn lạc lối
Yêu đương mà sáng tỏ
Thì nhạt lắm nàng ơi
Bài thơ xinh ngồ ngộ
Đóa hoa tím bên dòng
Mắt môi rồi cũng chảy
Vào xứ sở yêu đương.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem