Người đứng chân thon cười mum múp
Bốn năm như là một giấc mơ
Biết thế ngày xưa mình bỏ học
Đợi nàng đứng lớp để ghi tên
Thưa "cô"! "Em" vốn ham chơi lạ
Trận cười đến sáng chả thấy vui
Hào khí nghiêng trời trong bia bọt
Bờ môi rạn nứt cái thanh tao
Không biết rằng "cô" dạy những gì
Cái gì cũng được miễn là "cô"
"Em" muốn nhìn vào trong ngực áo
Tim "cô" chắc đỏ như má hồng.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem