Nỗi Niềm Thúy Vân Poem by Loc Nguyen

Nỗi Niềm Thúy Vân



Mấy trăm năm mãi đánh cờ
Kiều Kim giăng mắc nghi ngờ cho Vân
Thế thì lấy quách cho xong
Gánh chồng con chị ghé phần cho em.

Mười năm lưu lạc giang hồ
Chị thì sống trọn những giờ buồn vui
Cũng là cạn hết kiếp người
Cũng là hỉ hả một đời bi hoan.

Còn em gối phượng chăn loan
Người đời cười nụ phúc phần trời cho
Hiểu gì? Tất bật sớm trưa!
Đêm đêm ôm mối tơ thừa người ta
Cùng chung một phận đàn bà
Sao em ngao ngán những giờ trống không

Chị giành sắc sảo khôn ngoan
Bao nhiêu vô vị đổ dồn cho em
Rửa nhà, quét bếp, nấu canh
Chàng Kim phưỡn bụng ngã cành lăn ra
Rồi thì ngâm ngẩm ngâm nga
Bài thơ thề hẹn đã ngà màu men.

Mấy trăm năm vạn nỗi niềm
Cuộc cờ chị mãi vầy duyên rối bời?
Thế thì lấy quách cho xuôi
Em xin trả lại gánh đời đã mang.

POET'S NOTES ABOUT THE POEM
Thể hiện: Nghệ sĩ Ngọc Sang. (*) Bài thơ được cảm hứng từ truyện ngắn của một nhà văn phóng tác việc đánh cờ giữa Thúy Kiều và Kim Trọng.
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success