Nàng Oanh Poem by Loc Nguyen

Nàng Oanh

Buông thả đi... dập dềnh cùng mộng mị (1)
Anh cùng em trôi tuột với tháng ngày
Hôn môi đẹp và hôn nơi nào nữa
Chỗ nào hôn cũng mọc nụ hồng say

Nụ hồng say xanh hoa và mọng nước
Tưới rượu tình nên cứ ướt mùi hương
Người đẹp ơi nếu thêm một chút buồn
Nơi khóe mắt sẽ thành Oanh diễm tuyệt

Anh sẽ viết thêm trang tình bất diệt
Có nàng mặc váy đứng buông lơi
Em chụp anh bằng đôi mắt gọi mời
Và tóc rối như mẹ cười duyên dáng

Vườn thoai thoải cột nghiêng buồm tưởng tượng
Mái nhà thơ thuyền sóng sánh đi hoang
Bầy cừu ngốc gọi thầm tên của mẹ
Áo lông cừu mềm mượt tựa như nhung

Anh ngốc nghếch kiếp thơ còn vương nặng
Giúp anh tìm gỡ mối những đường tơ
Cho anh gặp tình yêu trong giấc mộng
Cho anh vào thần thoại của ngày xưa.

POET'S NOTES ABOUT THE POEM
(1) Cảm tác từ một bài thơ của nàng Oanh có câu thơ "Buông lơi mái tóc... chờ người cài trâm".
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success