Em ơi anh vốn thật thà
Vườn hồng mở lối đậm đà bên nhau
Trăm năm hay đến bạc đầu
Nghìn năm e ấp hai bầu ca dao
Anh giờ giở ngón trầu cau
Cậy nhờ mối lái bập vào tin yêu
'Duyên mơ' chưa đến cũng liều
Khi xưa Nguyễn Bính còn nghèo hơn anh
Hồn thơ nửa mảnh đậu nành
Bán em một tấm chung tình sắt son
Bao năm tích cóp đi 'sô'
Em còn đợi đến bao giờ mới mua?
Nghiêng qua khe lá trăng mùa
Con đò lạnh lẽo chuông chùa vờn sông
Quê hương chưa khuất mịt mùng
Sóng lòng còn chảy thì không biết buồn
Ừ thì say rượu hiền lương
Em đưa anh đến yêu đương cõi nào
Hương xuân nhung gấm lụa đào
Hồng lan lục liễu nhìn đâu cũng tình
Chua ngoa cũng gọi là xinh
Em giờ thủ thỉ chúng mình ngất ngây
Một năm hơn hẳn một ngày
Một ngày hương mít nở đầy vườn chanh.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem