Son Phấn Poem by Loc Nguyen

Son Phấn

Buổi ấy gương soi nắng lập lòe
Cười toe khóe mắt lại hút hoe
Em bôi son phấn nhòe năm tháng
Bụi đường bám nhão chảy tòe loe

...

Mười bốn trăng em chửa kịp tròn
Son phấn đồ chơi vứt cỏn con
Ngày qua đến tuổi yêu chơm chớm
Thẹn thò lén quẹt chỉ môi son.

Ba mươi kéo rách hai tà áo
Khỏa lấp che đi những khoảng trời
Thời gian bánh chuyển lăn nghiên nghiến
Son phấn lạy người son phấn ơi!

Năm mươi bỏ mặc trôi xuôi phận
Nhan sắc im hơi giấc ngủ vùi
Bi bô giọng trẻ cười hiên sớm
Son phấn cho nè! bé có vui!

Saturday, April 24, 2021
Topic(s) of this poem: son
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success