1. Nhớ
Từ buổi quen nhau giờ đã lạ
Xa cách nên tình cũng vội quên?
Biết thế khi xưa đừng có ngốc
Nhớ hoài giọt mật ở môi trên?
2. Vướng
Phật dạy say mê nguồn khổ lụy
Mà anh thích rượu đến mềm môi
Từ buổi thơm qua vầng trăng khuyết
Biết rằng đã vướng nghiệp trần ai
3. Đợi
Từ buổi quen nhau tình đã đượm
Chị còn xuân lắm ngọc ngà môi
Có lẽ ngày xưa mình đã gặp
Bến đợi chong đèn chúc hoa bôi
4. Gặp
Tìm câu hát thương nhau anh mất mười năm lận đận
Gặp gái quê giờ xiêm áo thổi tung mây
Sao bỗng thấy lòng mình vui đến lạ
Anh đi tìm Nguyễn Bính hỏi cho ra.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem