Nếu không khờ sẽ chẳng thành thi sĩ
Thi sĩ rồi lại chả muốn khôn ra
Xưa Lưu đại hiệp hóa nai vàng ngơ ngác
Bậc chân tình rất đỗi ngu ngơ
Yêu đếch hiểu gì!
Xuân Diệu trần tình với cả thế gian
Con nai vàng hóa ra là tưởng tượng
Mùa thu kia cũng chẳng có trên đời
Những người yêu, những chuyện tình diễm lệ
Rốt cuộc là mối tình thi sĩ với nàng thơ
Hai bóng nhỏ song hành không chung lối
Bên kia đường thi sĩ gọi nàng thơ
Bằng những bài thơ có thật trong đời
Cô bé bán diêm lấy đi nhiều nước mắt
Bao thế hệ rồi mà vẫn cứ chơi vơi
Văn hào Andersen đã thành người thiên cổ
Có còn thổn thức với chúng tôi
Bằng như bài thơ có thật trong đời.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem