Tôi Lại Nghĩ Poem by Loc Nguyen

Tôi Lại Nghĩ

Tôi lại nghĩ trần gian là có thật
Nên yêu người bằng hơi thở chén cơm
Một lần ôm trao thân thể nụ hôn
Là vĩnh cữu trong sát na lá giật.

Như nước miếng nhỏ lần môi áp vội
Cuộc đời này thơm thảo bởi tâm thôi
Cái tưởng bẩn nếu vì tình mà chịu
Hơn vạn lần đạo đức rởm sáng choang

Sát cửa biển ta mở toang cánh cửa
Ùa hơi tình ươm ướm thực như thơ
Mặt trời cong nghiêng vành nón ngủ mơ
Duỗi thẳng cẳng vì không cần nghĩ ngợi.

POET'S NOTES ABOUT THE POEM
"Ta cứ ngỡ trần gian là cõi thật. Thế cho nên tất bật đến bây giờ' - Thơ Bùi Giáng.
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success