Tôi lại nghĩ trần gian là có thật
Nên yêu người bằng hơi thở chén cơm
Một lần ôm trao thân thể nụ hôn
Là vĩnh cữu trong sát na lá giật.
Như nước miếng nhỏ lần môi áp vội
Cuộc đời này thơm thảo bởi tâm thôi
Cái tưởng bẩn nếu vì tình mà chịu
Hơn vạn lần đạo đức rởm sáng choang
Sát cửa biển ta mở toang cánh cửa
Ùa hơi tình ươm ướm thực như thơ
Mặt trời cong nghiêng vành nón ngủ mơ
Duỗi thẳng cẳng vì không cần nghĩ ngợi.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem