Tường Lở Poem by Loc Nguyen

Tường Lở



Lở loang một góc mảng tường
Bụi rơi tơi tả mà thương đất bùn
Nắng là thiếu nữ mắt nhung
Liếc vào đau xói thêm vùng tả tơi

Cầu thang gác nhẹ thảnh thơi
Đè cho tường khóc ướt lời rêu xanh
Thằn lằn bò quảnh bò quanh
Để đêm tặc lưỡi tiếc thành quách xưa

Biết sao nói hết cho vừa
Một thời cứng cáp như vừa hôm qua
Sông xa luyến ái con phà
Áo cùn góc phố mơ hoa bốn mùa

Bàn tay lia lịa mà xua
Làm sao xua hết gió lùa trống tuênh
Độ lần tường rã long đinh
Thời gian lột hết bóng hình thân yêu

Này em gợi nhẹ đèn khêu
Tường trơ cả gạch lều khều xẩu xương
Vữa vôi kỷ niệm còn vương
Đã thành cát bụi chân tường hôm qua.

Saturday, April 24, 2021
Topic(s) of this poem: cat
POET'S NOTES ABOUT THE POEM
Thể hiện: NSƯT Hồng Vân.
COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success