Đau lòng dứt áo ra đi
Sau lưng nước mắt biết khi nào về
Nuốt vào mấy độ sơn khê
Vờ làm trẻ nít người chê chán chường
Mẹ cha mấy cái tình thương (1)
Trái tim vứt bỏ bên đường sướng hơn
Tạ đôi hai tiếng quê hương
Đập tan xương ngực ngẹt thương gập người
Muội làm vờ nũng nịu hờn
Làm sao giấu được nỗi buồn mắt sâu
Nồng nàn cuống quít vào nhau
Bệ thờ lơ lửng trên đầu gươm treo
Cảm thông thẳng một cái lèo
Mắt ta mờ đục trong veo chuyện nàng
Biết rằng thơ dại lỡ làng
Đường gươm rạch nước rẽ ngang vào lòng
Thôi rồi một thuở mênh mông
Người ta ném cái tình chung cho trời
Giống là một tiếng hắt hơi
Đừng mang giấu lẫn tiếng cười cho nhau.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem