Vô Nghĩa Poem by Loc Nguyen

Vô Nghĩa



Cái gì trong vẻo trong veo
Đồng tiền má lúm trăng treo nhoẻn cười
Chiêm nương tóc xõa ru hời
Tháp Chàm ủ dột nghiệm thời gian qua.

Đồ Mi Sol Rế tà tà
Mấy con nốt nhạc xuống và lại lên
Thương người xuôi ngược chông chênh
Vẳng bài cô lữ gập ghềnh lỗ tai.

Rượu tình trút cạn quay quay
Uống xong bập cả ly này thủy tinh
Vỡ tan trắng bụi thủy tình
Máu tươm khóe miệng giật mình... tỉnh queo
Quán chiều sấm nổ mưa đeo
Chớp lên nhoang nhoáng con heo chạy ngoằng.

Lòng người có những tăng tăng
Mang hai giọt lệ cân bằng cái tâm
Bé nằm ngậm sữa mâm mâm
Ngày sau ngó lại âm thầm tiếc nguôi
Sói xanh lởn vởn xác người
Nhe nanh cả thẹn quỷ ngồi tương tư

Nhà ai dộng một cái cừ
Rung trong đất đá hình như vỡ nhà
Quỷ buồn hứt hứt vào ra
Rong chơi bốn bể vì nhà đã tan.

Vòng vèo sợi khói cây nhang
Cuốn theo thơm thảo dìu nàng vào mây...

COMMENTS OF THE POEM
READ THIS POEM IN OTHER LANGUAGES
Loc Nguyen

Loc Nguyen

Cho Moi, An Giang, Vietnam
Close
Error Success