Ngày xửa ngày xưa nơi vườn địa đàng
Rắn là chú bé giao liên
Hay giúp đỡ người làm niềm vui thường nhật
Tíu ta tíu tít
Khi rảnh rỗi chú vẫn thường đến chơi nhà bác Tố Hữu
Châm trà uống rượu
Bác ấy đã từng có thơ tặng chú.
Thuở A-đam và E-va mới chớm hẹn hò
Nhờ chú gởi thư tình kết nối yêu đương
Chú làm cầu chì chập chập cái tình duyên
Những bức thư tình nồng đượm
Những lời dấu yêu
Lắm khi chú thè lưỡi dán phong bì cho thêm lịch sự.
Chúa giận cậu từ dạo ấy
Tấm lòng bao dung có lúc phân vân
Rồi chuyện tình cũng đến hồi kết
Ngày A-đam và E-va rời khỏi thiên đường, Rắn buồn lắm
Chú rêu rao khắp nơi rằng vườn địa đàng không hề có táo
Chỉ có lửa và rơm
Chúa càng thêm bất mãn
Ngài quyết định trừng phạt cậu:
"Ta bắt ngươi bò trườn với cát bụi, không được thốt nên lời"
Sự ngây thơ biến thành bí hiểm.
Các bạn thấy không?
Các chú rắn ngày nay trông mặt rất ngầu
Vì chúng đánh mất sự vô tư.
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem