Ngày hôm nay là ngày tôi phải gác
Gác ban ngày rồi lại phải gác đêm.
Tờ mờ sáng tôi có mặt trên trại
Chờ y tá tường trình báo cáo đêm.
Tôi ngồi đây ký hồ sơ bệnh lý
Không biết rằng bao nhiêu bệnh phải xem
Bệnh nhân mới tôi phải làm nhập viện
Bệnh nhân củ chỉ cần xét thuốc men.
Bà trợ tá bắt đầu mang người tới
Tôi bắt đầu thủ tục gặp bệnh nhân
Sau chào hỏi, tôi mời người ngồi ghế
Câu mở đầu muốn biết họ làm sao.
Người chán đời chỉ một hai muốn chết
Người buồn đời chỉ muốn cắt chân tay
Người quá sợ nấp mình trongbóng tối
Người tự cười, mất trí đã từ lâu.
Người nóng giận nỗi thù hằn chất ngất
Người bồn chồn, lo sợ chuyện không đâu
Người tong teo vẫn nghĩ mình mập quá
Người mất chồng, mất vợ, chẳng người thân.
Xong việc rồi tôi giã từ bệnh viện
Lòng vẫn còn ám ảnh chuyện vừa nghe.
Ngày hôm nay lễ tạ ơn Thiên Chúa
Cầu mọi người mau khoẻ, sớm về quê.
11/28/13
NHIEN NGUYEN MD
This poem has not been translated into any other language yet.
I would like to translate this poem